Ai bảo làm bếp là làm dâu trăm họ?

Câu đó xưa rồi diễm, sai dzồi. Chẳng phải câu thông ngôn nào của các cụ cũng đúng với thời ni mô.
Như: lấy vợ Nhật là sai cả nghìn dặm đấy. 
Ăn cơm Tàu, cũng tào lao luôn, vừa dầu mỡ mà lại đẫy mì chính. Đó là chưa kể đến chất dai này vị thơm nọ của Kim Biên.
Thời buổi này mà chiều khách là hỏng nhé. 
Đớp đậu hũ mắm tôm mà đòi nốc rịu vang?
Đớp pate’ gan ngỗng, lại đòi hâm nóng?
Đớp sashimi, đòi KHÈ cho lâu để đỡ tanh?
Ái cha, mệt vãi.
Em chã, em cứ tự biên, tụ diễn, tự dzỗ tai, là, là em tự sướng rùi.
Ngáy nào mình nhẹo mồi ế của mình cũng thấy ngon cả. Tối xỉn dzìa, quên đánh răng. Là y như rằng, sáng hôm sau mình mở mồm ra, ôi moa ơi, 1 mùi thịt lên men thơm tỏa cả căn phong bếp bé nhỏ.Các sớ thịt còn dính khẽ răng đấy, lại lên men tiếp cùng với men bia mắc tiền. Ôi thơm dzãi, chẳng có ngòi bút nào mà tả nổi mô.

Tiên sinh Ngọc ghé thăm tôi tại quán tuđu 13

Nếu 1 người thật sự mến bạn, dù họ bận đến mấy hay vì lý do xa xôi. Họ cũng luôn dành 1 ít thời gian, để ghé thăm bạn.
Trưa nay tôi thật bất ngờ, khi có 1 người bạn già ghé thăm tôi tại quán Tu Đu 13. Tiên sinh Ngọc.
Mặc dù cụ Ngọc không có lưu số đt mới của tôi, cụ không có tham gia Phét Bút, cụ cũng không biết FB tùng Xích Lô của tôi bị khóa. Thời gian sau Tết tôi có ghé thăm cụ, tôi không hề nói cho cụ hay là tôi sẽ dọn về lại Hội An. Vậy mà ông cụ đã tìm đến tôi, chỉ là hơn nửa tiếng thôi, mặc kệ 1 buổi trưa nắng gắt của vùng Miền Trung.
Chỉ còn vài tháng nữa, là ông cụ sẽ vừa tròn 90 tuổi. Trong chuyến đi ngao du này, cụ Ngọc cũng vì ngứa chân và vết thương gần 3 năm qua đã lành. Cụ lại leo lên con ngựa sắt cũ kỹ, và phóng 4 ngày đêm, để về lại quê hương Đà Nẵng. Rồi cụ lại phi tiếp ra Lá Vang, quay ngược lại Đà Nẵng, để rồi nhờ người quen chở cụ ra Hội An ghé thăm tôi.
Phải nói là ông cụ gân thật, ông cụ nói với tôi là cụ bị ngứa chân. Hihi, tôi thì lại bị ngứa kẻng.
Lần này ông cụ không hỏi tôi đưa đôi dép cho cụ coi nữa.
Trước khi về, ông cụ đưa tay bắt tay tôi. 1 cú bắt tay thật chặt của 1 chàng trai gần 90 (không phải 1 cú bắt tay rụt rè của mấy thằng quan chức mô).
Cụ nói với tôi, khi nào chúng ta còn khỏe, con tươi cười, thì chúng ta vẫn còn gặp nhau.
Đúng thế, 1 người mang đầy tính cách sảng khoái, sẽ giúp cho tinh thần tôi càng sảng khoái hơn.
Cụ hẹn tôi lần tới cụ có về Đà Nẵng, cụ sẽ ghé chơi với tôi ít hôm.
http://www.tungxichlo.com/…/11/bac-ngoc-phuot-tien-sinh.html
http://www.tungxichlo.com/…/cuoc-gap-tien-sinh-tren-uong.ht…
http://www.tungxichlo.com/…/cu-ngoc-tien-sinh-va-chuyen-i-t…

Tối nay ăn gì nhỉ ?


Duck rillette - patê thịt dịt (ướp, hun khói, confit, rồi nén lại)
Duck Bresaola _ ức vịt lên men và hun khói
Pate de campagne - patê đồng quê
Pickled mango -- xoài ngâm dấm táo
Pickled octopus - bach tuộc ngâm sốt chanh đây
Tuna pate - patê cá ngừ
Smoked bonito - cá sọc dưa hun khói
Mixed salad - rau trộn
Potato salad - salát khoai tây
Avocado mayo - sốt trái bơ
Duck egg mayo - sốt trứng vịt
Pink dragon dressing - sốt thanh long tím
Mustard - mù tạt vàng
Miso chili sauce - sốt tương ớt nhà làm
Bread - bánh mì

50 năm, sống mỗi 1 ngày

1 buổi sáng tươi đẹp, 1 anh bạn già thức dậy trong 1 trạng thái mới. Sáng nay anh ấy không cần phải đi làm, anh ấy đã được nghĩ hưu.
Anh ấy chợt nghiệm ra rằng. 50 năm qua anh ấy chỉ sống mỗi 1 ngày. Ngày nào cũng đi làm và việc làm của anh ấy mỗi ngày đều như nhau.
Tôi thì nghĩ về vấn đề này từ lâu rồi. Nên chỉ mình tôi biết, cái bệnh ngứa kẻng của tôi, vậy mà tốt cho tôi.
Lâu lâu Mợ tôi hay chị em tôi, thường trách nhẹ tôi, là có tánh hay nản?
Tôi mới hỏi lại: Mợ muốn con tiếp tục đứng trong cái quày xúc xích nhỏ bé đấy để kiếm tiền? hay Mợ muốn con luôn là thằng bếp lông bông?
Vâng, khi tôi quyết định theo đuổi ngành bếp.
Bỏ Paris sau 3 tháng nhàm chán, dời qua Luân Đôn, dù là nhà hàng cao cấp hay khách sạn lộng lẫy, tôi chỉ làm trung bình đủ 3 tháng (chỉ mỗi 1 ks lớn, tôi lỡ hứa làm 6 tháng), là tôi phải tìm 1 nơi nào khác, để học hỏi tiếp.
Mỗi lần đề ba công việc mới, tôi luôn bị coi thường, bởi những người bạn mới, trong vài tuần đầu (có 1 nơi tôi đành chịu xuống lương, để được tồn tại). Nhưng chỉ cần 1 thời gian sau, nhiều người trở thành bạn thân của tôi.
Sau gần 2 năm tu luyện ở xứ xương mù và thay đổi công việc đến 6 lần. Cầm được cái bằng bếp trong tay. Tôi cảm thấy, mình luyện thế là đã đủ. Và tôi nhận thấy, đường đời của mình còn hẹp lắm.
Thế là tôi leo lên xe và Độp. Vừa độp tôi lại đớp.
Mấy năm qua, tôi thật sự học hỏi qua con đường đớp của tôi.
Đơn giản thế đấy, :)

Vịt quay Tùng Xờ Lờ

Cách đây hơn thấp thoáng 20 năm. Tôi đã có tham vọng trồng 1 vườn sầu riêng và thống trị luôn 1 chuỗi xe dzịt quay trên cùng đất cao nguyên Sông Bé (giờ là Bình Phước).
Sầu riêng, thì tôi qua bên Thái Lan mua được cay cây giống và đớp vài quả, vét 1 số hột về quê hương.
Vịt quay? Tôi mò về SG để tìm thầy học. Người thầy này chỉ trò chuyện với tôi 1 buổi sáng, dẫn tôi đi thăm quan lò quay dzịt. Rồi thẳng thắn trả lời cho tôi biết.
Anh học quay dzịt làm chi cho mệt. Anh cứ về Sông Bé làm lò quay đi. Tôi sẽ tuyển cho anh thằng đệ quách nhất của tôi. Nó sẽ theo anh phục tùng. 2 thầy trò tự giải quyết vấn đề tiền bạc. Nó làm gì sai ý anh, hãy gọi điện cho tôi. Trong quá trình nó làm hàng ngày, tôi biết anh chỉ cần quan sát, là anh tự học rồi đấy.
Chuyện sầu riêng thì cho đến ngày nay, tôi cũng chưa được đớp qua trái nào. Tôi chã.
Còn chuyện quay dzịt. Tôi không thành công. Nhưng tôi lại học lóm được nghề quay dzịt lu. Ông thầy quay dzịt đã như lời hứa, gửi cho tôi 1 thằng thầy nhóc quá là thiệt tình. Rất tiếc, cả bao năm nay, tôi đã bị thất lạc với họ.
Đợt đấy học lóm được vài chiêu, tôi tưởng mình sẽ múa kiếm được cho bạn bè trố mắt. Mùa giáng sinh năm đó, mình giám thầu nướng vài con cho bạn bè (truyền thống đêm 24 giáng sinh, là dân xứ nàng tiên cá, họ ăn vịt nướng).
Tôi ra bãi phế liệu mua cái thùng phi về, rồi cắt dọc hàn ngang. Tôi tạo ra 1 cái lò, nói chung là quái (bọn Tây thì khen đẹp).
Lúc đấy tôi vẫn chưa nắm vễ kỹ thuật lò (độ nóng thế nào). Về dzịt, tôi ướp ok (nhưng không am hiểu gì về quá trình lên men, và phơi 1 thời gian lâu, da mới khô, dzịt béo quá không ngon)....
Cái lò tôi làm hở nhiều quá. Chỉ cần 1 cơn gió hiu hiu của mùa đông, đã làm cho cái lò mất quá nhiều nhiệt. Mấy con dzịt lại quá to và béo quá độ. Thế là tôi thất bại và không dám nói ra cho ai biết trong thời gian qua.
Cách đây 2 tuần, anh bạn tôi bên vườn Hoa Viên Hoa Sen bảo. Anh bày cho em cách quay dzịt Bắc Kinh đi, hỏng lẽ mỗi lần em thèm ăn, lại phải chạy về Sài Gòn seo?

Yên tâm, giữa tuần sau anh đi Đài Loan xong, anh sẽ về Hoa Viên Hoa Sen vài ngày, anh sẽ bày cho vài món. Chuẩn bị cho anh 4 con Dzịt, nguyên liệu cho 2 ký pate, vài ký 3 chỉ và ít gia vị bí mật của Tùng Xờ Lờ, và cả nguyên liệu để làm sốt Mayonnaise (món nước chấm này, anh Sơn thích).
Có nhiều điều, Tùng XL không cần nói cũng làm. Chuyện ni thì quá nhỏ mà. Mợ mình đã dặn bảo, con ăn quả thì hãy nhớ kẻ trồng cây.


Quan trọng là tôi đã làm họ hài lòng, còn bí quyết ướp dzịt thế nào, phơi mấy ngày, nướng ở nhiệt độ nào, thì tôi không kể ra mô. Đó là Tùng Xờ Lờ truyền. 

Trong bao nhiêu cái lu nướng mà tôi từng để lại. Chỉ có cái lu taị vườn Hoa Sen này, vẫn luôn giữ hơi ấm, mỗi khi tôi ghé.

Bò tơ Phú Quý

Nhiều bạn bè tui phải công nhận, là thần ăn luôn che chở tui. Đi đến mô, tui cũng được đớp miếng ngon, rún tui lúc nào cũng căng lòi.
Nếu bạn ra đảo Phú Quý, người dân ở đây sẽ mời bạn hay mách bạn, đi ăn món bò nóng.
Thật ra thì người dân ở đây, 360 ngày của năm, họ toàn ăn cá. Nên món bò nóng được sinh ra đời, vì những ngày họ không đi biển, họ sẽ dẫn cả gia đình, chui vào những vườn xoài, vườn điều, bên cạch rừng dương, để thỏa mãn cái bụng mà không bị ngán ngẩm bởi mùi tanh của tôm cá mực.
Trên đảo Phú Quý kg có giống bò ngon như trên đảo Hoa Anh Đào mô. Những chú bê được chở ra đảo từ đất liền và vỗ béo thành bò tơ. Thời gian vỗ béo bao lâu tôi không hề biết. Nhưng có thể hơi nước biển, là 1 yếu tố mà cỏ trên đảo, làm cho miếng thịt bò có vị ngọt? Hay tiếng gió thổi vi vu, cũng làm cho mấy chú bò ấy sản khoái hơn tiếng nhoạc của Bét Thô Ven?
Nói chung món ni thật là đơn giản. Chú bò tơ hy sinh vào lúc sáng sớm và qua hết giờ trưa là hoàn tất nhiệm vụ.
Trên đảo hình như là có tới 5 điểm bán. Mỗi điểm tiêu thụ trung bình là cả chú. 1 vài điểm trội, tiêu thụ cả 2 chú.
Thường khách muốn ăn phần thịt nào, chì cứ chỉ miếng đấy. Anh chủ quán sẽ lạng 1 tảng thịt tươi nóng mà thường khách vừa chỉ, rồi đưa đến bàn cho khách. Thêm đó là cái thớt, cái lò than, 1 con dao hơi cùn (món ni mà bán ở thàn phố, bị cấm chắc luôn), chai nước mắm của bọn bịp (mặc dầu trên đảo cũng có vài gd làm nước mắm truyền thống), chai mắm nêm, ớt, chanh, dĩa rau sống, bánh tráng,.....
Nói chung, món ni là thường khách muốn ướp thế nào là tự tiện, tự nướng tới mực độ chính mình thích, tự sướng với tài nấu nướng của mình và tự vỗ tay. Nước chấm thường khách cũng tự pha luôn.
Chủ quán chỉ có phục vụ thêm món bò hấp. Món cháo hầm xương thì miễn phí và hình như xương hầm xả cũng miễn phí.
Chủ quán ở đây chỉ hơn nhau ở 2 món hầm thôi. Ai biết hầm nới nước dừa hay là thả 1 ít đu đu xanh, thì hốt khách. Hỏng biết, thì khách chịu khó xỉa răng cả ngày.
Nói chung là quán nào cũng đông khách và quán nào cũng có đặc trưng chung, dzơ.
1 kg thịt tự biên tự diễn giá bao nhiêu? Tôi không biết, vì luôn được ăn ké.
Nói thật, là tôi vẫn thích cá. Tôi nhớ không lầm, có ít nhất là 2 lần, tôi từ chối tham gia đớp món ni.
Thịt thì có ngọt đấy, rất tươi nên hỏng hôi. Chỉ có cái tội, là dai.